Chào mừng đến với Nhà Lá "ABA"

Nơi chứa nhiều kỉ niệm của tôi và bạn ♥

Group Facebook của lớp: https://www.facebook.com/groups/144395672395514/

Clip hoạt động của lớp: http://www.youtube.com/user/phucnguyennguyen1997 

Thứ ba học trò

Thơ văn 20/11

MÙA HẠ VÀ NHỮNG CHÙM HOA NẮNG

Hoa nắng dựng đầy học trò cả tuổi mộng mơ rớt xuống sân trường Em yêu một sớm quê hương hoa nắng sân trường đôi mắt biếc xanh Lá bay lá rơi rơi đầy nắng ơi ước mơ thật nhiều màu trắng thoáng qua mau Mây bay làm hồng đôi má mỗi khi hè về chia tay mái trường Thầy cô và bao bạn bè những trang sách hồng nhỏ sắc hoa nắng vàng Hạt nắng tình bạn thiết tha là những cánh hoa mỗi khi hè về Hoa nắng...

NÂNG CÁNH ƯỚC MƠ

Em là hạt cát trong biển đời sâu thẳm Tri thức kia là cả một đại dương Rất nhiều ngã, chẳng thể chọn một con đường Thầy chỉ lối, mở ra nhiều cánh cửa Em là tia nắng trong ban mai chan chứa Rọi vào đâu để thấy có ích hơn? Thầy nâng đỡ cho cánh chim đang lớn Chăm sóc thêm cho hoa nở khắp vườn Ngày đến trường em chờ nghe giọng nói Những nét hoa và dáng bước ung dung Màu nắng kia lẫn quyện vào màu...

Gởi thầy – người cha thứ hai của đời con!

Khi viết lên những dòng này có lẽ thầy của con đang say sưa giảng bài trên lớp cho học sinh của mình. Con biết có thể thầy sẽ không bao giờ đọc được những dòng này nhưng con vẫn muốn viết ra bằng tất cả tình cảm, lòng kính trọng của mình để tri ân thầy, tri ân người cha thứ hai trong cuộc đời của con. Thầy là một người giáo viên tỉnh lẻ bình thường, một giáo viên vùng sâu vùng xa của đất Đồng Nai. Nhiều người cứ nghe đến Đồng Nai lại...

Thầy và trò

Em là hạt cát trong lòng biển cả Vốn tri thức là cả một đại dương Phải làm sao để chọn một con đường Thầy chỉ lối, mở ra nhiều cánh cửa Em là tia nắng trong ban mai chan chứa Rọi vào đâu để thấy có ích hơn? Thầy nâng đỡ chắp cho em đôi cánh Chăm sóc thêm cho hoa nở khắp vườn Màu nắng ấy hòa quyện vào màu ngói Mái trường xưa- bao kỉ niệm thân thương Sự nghiệp trồng người- thầy luôn trăn trở...

Nghề giáo

Nghề tôi không ai đón Cũng chẳng có ai đưa Nghề vất vả có thừa Đó là nghề dạy học. Hàng ngày bên lũ nhoc Tôi thấy mình trẻ ra Già rồi cũng hát ca Cũng vui đùa với chúng. Đôi khi cũng lúng túng Với tình huống xảy ra Lắm khi cung hét la Khi học trò ương bướng. Nghề tôi tuy chẳng sướng Nhưng không thiếu niềm vui Có lúc cũng ngậm ngùi Khi xa trò đã dạy. Nghề tôi như thế đấy Nghề ươm đúc mầm xanh...

Ngồi với trang giáo án!

Đêm khuya trăng mát soi nét chữ Người giáo làng mải miết viết gì? Say lòng bởi những bé thơ Nên chăng thầy thức lòng chờ tương lai Miệt mài giáo án thêm dài Nào đâu phân tích nào là bình văn Thâu đêm chẳng quản nhọc nhằn Bao nhiêu trang viết bấy nhiêu tình thầy Gió lay vỗ nhẹ vai gầy Hội vào trong mắt tràn đầy ánh trăng ...

PHƯỢNG HỒNG

Phượng hồng Có lẽ cả nhà thơ và nhạc sĩ phổ nhạc bài “ Phượng hồng” đã từng trãi qua mối tình đầu đẹp nhưng dang dở nên mới có thể tạo ra từng ý thơ, nốt nhạc đi vào lòng người đến vậy. Tôi cũng từng có một mối tình “ ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu”. Chỉ khác là nhân vật trong bài hát là một chàng trai lãng mạng biết làm thơ, biết chơi nhạc. Còn tôi, một đứa con gái vụng về, học cũng chẳng giỏi bằng người ta. Nhưng...

THÁNG TƯ ƠI !

THÁNG TƯ ƠI ! Hoa gạo vào mùa đỏ cả trời xanh Một cánh hoa mịn màng như hơi thở Tay cầm tay... gởi bao lời nỗi nhớ Xao xuyến cầm lòng chuyển cả mùa qua... Em dành cho anh.... có cả bài ca Rực rực đỏ như bông hoa thiên đường em nhỉ ! Mỗi cánh hoa liệng về miền suy nghĩ Tháng Tư về rồi... còn em ở nơi đâu !? Cánh hoa một thời trong cuộc bể dâu Vẫn vẹn nguyên dành cho anh tươi trẻ... ...

Cảm ơn cô

8/3 nhận được tin nhắn các cuộc gọi nhỡ, phải nhìn lại mấy lần mới dám vui mừng. Cô dạy văn hồi cấp ba gọi cho mình. Cảm giác hạnh phúc, xúc động quá chừng với tôi. Tôi liền gọi về cho cô, bật máy lên là cái giọng ấm áp quen thuộc mà lâu rồi tôi đã cất vào tim mình, bởi thời gian và cuộc sống xa nhà học tập trong môi trường mới đã lấy đi của tôi những ngày nghỉ trở về quê thăm cô, tôi chỉ kịp nhắn cho cô một tin nhắn...

Trở lại trường xưa

Rối một ngày em trở lại trường xưa Gom sợi nắng thêu dệt niềm kí ức Phượng vĩ đã ngủ quên kỉ niệm còn thao thức Gió thổi bùng nổi nhớ trong...

Lá thư gửi người thầy giáo cũ

Kính thưa thầy! Con là cô bé học trò được thầy dạy dỗ bốn mươi năm trước ở vùng Bắc Ninh quê hương thầy, nơi con về sơ tán những năm sáu mươi của thế kỉ trước, khi Mỹ mang bom đánh phá miền Bắc Việt Nam. Trong đời mình, con đã được học với biết bao nhiêu thầy cô, nhưng những kỉ niệm về thầy mãi là những dấu ấn không bao giờ mờ phai trong kí ức con. Còn nhớ nét chữ đầu đời con viết sao vụng về đến thế. Viên phấn con cầm...

Cảm hứng từ một tiết dạy

Trường Sa - cái tên đã nghe quen tai lắm, nhưng đối với tôi nó vẫn chưa “thấm” vào xúc cảm của mình. Tôi chỉ biết nơi đó nằm giữa biển khơi mênh mông, xung quanh chỉ có gió, mây và nước. Nhưng tất cả đều thay đổi từ tiết học “Đập đá Côn Lôn” của Phan Châu Trinh. Tôi hứng thú giảng với học sinh về tư thế hiên ngang, sừng sững của người tù cách mạng giữa địa ngục trần gian. Tôi truyền lửa cho học sinh về niềm tin chiến thắng của người...

Một miền phấn trắng bay bay...

AT - Chợt giật mình khi thấy tóc thầy cô lấm tấm trắng mà con vô tình ngỡ phấn rơi... Hoa phấn bay, tóc thầy cô thêm bạc. Viên phấn ngắn dần, bài giảng dài ra... Nợ ân tình đến bao giờ con mới trả hết được, thầy cô ơi? Thầy cô là người đánh thức niềm say mê học tập của học sinh - Ảnh: Mai Vinh Nếu ai hỏi con: "Hình tượng thầy cô trong tim bạn là gì?". Con sẽ không ngần ngại trả lời: "Thầy cô là những thiên sứ giúp đỡ nhân...

Nghề giáo

Ngày ngày lên bục giảng , bụi phấn lại rơi rơi . lặng lẽ dâng cho đời , những mầm xanh ,tươi ,trẻ . Kính chúc cô mãi mãi sức khỏe ,hạnh phúc ...